*linh tinh
Tôi thấy khó hiểu khi người ta hỏi thăm em “Dạo này thế nào?”
Em chớp mắt thản nhiên đáp “Vẫn thế.”

Người ta hỏi em “Đang làm gì đấy? Lương lậu ổn không?”
Em gật gù: “Làm mấy chuyện linh tinh.” Đôi chữ “linh tinh” lại được dịp nhảy nhót trên cánh môi em.
Cánh môi không để ngỏ, cánh môi mím. Cánh môi đã quệt son.
Như tóc em
dài rồi ngắn
như lòng bàn tay em
Lòng bàn tay không mở.
Tôi ước gì
người ta nhìn vào mắt em lâu thêm chút nữa,
sau đôi chữ “linh tinh”.
Nhưng làm sao người ta biết được
Sau đôi chữ “linh tinh”
là cả vũ trụ của em đấy.

Leave a comment