Mind's Universe

Đã về. Đã tới. Bây giờ. Ở đây. Vững chãi. Thảnh thơi. Quay về. Nương tựa.


Mưa xuống rồi

Mưa đổ vào người lớn nỗi lo quần áo chưa thu, nỗi lo ngập ngụa. Mưa tưới vào lòng trẻ con niềm vui thả con thuyền giấy, đứng hứng nước mưa dưới hiên nhà mà vầy vả.

6 giờ chiều. 6 giờ tối.

Dông về quét qua bầu trời nhanh hơn mặt trời lặn. Cảm giác như người cũng ùn cả lại. Ai cũng biết là mưa tới. Mỗi người lo mỗi kiểu mưa khác nhau.

Đường tắc.
Có cậu bé xỏ vội đôi batin trượt đi mua tỏi cho mẹ. Bữa cơm gia đình là cái tấm chắn dịu dàng mà mạnh mẽ nhất của thế giới này.
– Nhà có bán tỏi không anh ơi?
– Có tỏi. Vào đây.
Mua xong cậu nhóc chạy đi. Rồi như thể thấy tiếc vì lỡ xỏ đôi giày vào rồi mà phải về nhà luôn, nên cậu chạy trượt thêm mấy vòng. Cầm túi tỏi chạy qua đoạn vỉa hè trước trạm xăng liền với cổng doanh trại quân đội, cậu trượt lấy trượt để. Chơi vội chơi vàng. Chắc là không phải sợ ông ba bị bắt mất, mà là sợ ai đó đuổi bắt đi cái cuối buổi chiều thơ bé nhỏ nhoi này.

Có lẽ mấy cái vỉa hè cũng bị người ta dần dần bắt đi vài phân như thế. Người không còn nhỏ, thì không còn cần không gian chạy chơi nữa.

Cuối đường chân trời vẫn đang rực sáng, mà trên đầu mình mây rục rịch như hạ cả xuống.

Đến nơi gửi xe, cô trông xe ném cho cái vé. Đang nói chuyện dở với bé gái ở nhà trong điện thoại. Đi qua rồi vẫn nghe giọng cô hỏi: “Có ăn cơm không để lát làm về mẹ nấu? Ăn tạm cái gì đi mẹ sắp xong rồi.” Có những đứa trẻ đã hụt mất vài bữa cơm tối gia đình như thế. Vì mưu sinh của người lớn. Chúng nó không hiểu vì sao mình không được như bạn bè, nhưng chúng nó vẫn cảm thông. Bằng cái ôm, bằng cái thơm má. Những đứa trẻ chưa biết kèn cựa, rộng lòng vô điều kiện với thế giới này.

Mưa xuống rồi.
Mưa đổ vào người lớn nỗi lo quần áo chưa thu, nỗi lo ngập ngụa. Mưa tưới vào lòng trẻ con niềm vui thả con thuyền giấy, đứng hứng nước mưa dưới hiên nhà mà vầy vả.



One response to “Mưa xuống rồi”

  1. Bài viết gợi lại nỗi nhớ nhung kỷ niệm thời con trẻ…

    Liked by 1 person

Leave a comment