
biết đâu đấy,
Tôi không thể nhuộm hết.
Vì nỗi buồn của em,
còn to tát hơn tất cả những nỗi buồn của tôi.
Hôm nay,
em buồn những gì
mà em so vai,
mà em ngả đầu,
mà em không nói,
mà em chớp mắt với hư không?
Nói tôi nghe đi
xem em buồn những gì.
Cái mối tình mang màu của bầu trời ấy,
Cái gật gù của buổi chiều cũ ngồi quán nhỏ,
Cái trái tim nhộn nhạo bên trong an tĩnh nơi em.
Hay cái ngôi sao trong đôi mắt đang chờ vụt trôi,
Hay là cái xiềng xích nào, cửa lồng nào níu em lại?
Vì tôi chỉ là một sinh vật mượn lấy nỗi buồn bã
để làm bạn trên yên sau
Trở đi vài vòng thành phố.
Nhuộm xanh thế giới để cho ai trông cũng dịu dàng.
Để cho nỗi buồn trông cũng thật đẹp đẽ.
Nhưng biết đâu,
biết đâu đấy,
Tôi không thể nhuộm hết.
Vì nỗi buồn của em,
còn to tát hơn tất cả những nỗi buồn của tôi.
/nhuộm mình/

Leave a comment