Mind's Universe

Đã về. Đã tới. Bây giờ. Ở đây. Vững chãi. Thảnh thơi. Quay về. Nương tựa.


Kiếm diều

Tôi đi rồi thì cánh diều vẫn bay. Tôi ước mình cũng có thể bay như thế, bay khỏi dòng người đang đợi đèn đỏ này.

Chiều nay ra đường thấy có ai ở đoạn khu nhà tập thể thả diều. Không thấy người, chỉ thấy diều bay.
Cao cao, khấp khởi. Đứa trẻ nào đang vui?

Người ngày đó chỉ tôi từng bước làm diều, dạy tôi cách chơi thả, tới giờ chắc cũng ở tù được hơn 2 năm rồi. Người có bố mẹ là đôi vợ chồng nghèo, ở trong căn nhà mái gạch vỏn vẹn số mét vuông đếm trên 1 bàn tay. Đồ tủ, giường chiếu chiếm nhiều chỗ hơn cả người. Người lại đi kèn cựa với vật. Vì không biết nên bỏ nên giữ cái gì, nên họ giữ cả.
Đời họ nặng như cùm.
Đôi vợ chồng không dám mong hạnh phúc, chỉ mong có thể đồng sàng dị mộng, nhưng lại chẳng thể đồng sàng cũng không dị mộng. Người đàn ông và người đàn bà, không ai có lấy một giấc mơ. Trông họ giống nhau. Hoặc người ta chẳng còn muốn phân biệt nữa.
Hóa ra cái làm người này khác với người kia, còn là ước vọng.

“thế giới này
đem cho ta
quá nhiều đau đớn
và giờ bạn ở đây
đãi vàng từ nó”

Hôm nay tôi nghĩ sự cố gắng của những người đang ngày ngày cố gắng trên thế giới này, liệu có được đền đáp không?
Nhưng hóa ra là ý nghĩ này đã sai lệch ngay từ căn cớ rồi. Mình cho là cuộc đời mình đau khổ, rồi cố gắng để không đau khổ nữa, rồi mong những cố gắng đó được đền đáp. Nhưng cho hỏi, thế giới này, ai nợ người cái gì mà phải đền đáp cho?
Chúng ta đãi vàng từ thế giới, đãi được bao nhiêu là do tự mình cố gắng. Vì lý do gì lại muốn đãi một nhận mười?
Là chúng ta đang nợ thế giới thôi, chứ thế giới chẳng nợ nần gì ai cả.

Tôi đi rồi thì cánh diều vẫn bay. Tôi ước mình cũng có thể bay như thế, bay khỏi dòng người đang đợi đèn đỏ này.



Leave a comment