Mind's Universe

Đã về. Đã tới. Bây giờ. Ở đây. Vững chãi. Thảnh thơi. Quay về. Nương tựa.


Giả sử là 2 giờ sáng

Đêm yên tĩnh cái âm thanh đó càng làm cho đêm thêm yên tĩnh. Đêm cô độc lại nhờ cái tiếng đó làm cho bớt cô độc đi. Có kẻ đang trắng đêm như mình.

Đọc ở đâu đó bảo rằng một nhà thơ nên đọc vào lúc 2 giờ sáng là Chế Lan Viên.

Dạo này tôi không thức khuya. Cùng lắm 12 giờ là ngủ say rồi. Hôm nay sẽ tịnh tiến qua thời gian một chút, giả sử như bây giờ là 2 giờ sáng.

Ngõ tôi nhà san sát không có tiếng dế kêu. Thỉnh thoảng có tiếng xe đi lại bập vào cái miệng cống than lầm rầm. Đèn đường sẽ tắt bật tùy lúc như có người khổng lồ đứng rình công tắc ấy. Nói làm nhớ đến trong Hoàng Tử Bé cũng có một người thợ chuyên tắt đèn châm đèn trên hành tinh của ổng. Sáng tắt tối châm, một ngày đến cả trăm lần vẫn cần mẫn một mình làm.

Dù sao thì, hiểu được những đêm trắng chất chứa những gì, tôi tin những kẻ ngông cuồng tìm lẽ sống là rõ ràng nhất. Lấy bừa một đêm trắng 2 giờ sáng năm nào kia ra, tôi nhớ cái tiếng xe máy chạy qua bập vào cái nắp cống rồi đèn đường tắt cái phụp làm tôi thấy ấm áp. Cái cô quạnh như tụ thành hình mà đè nặng lên ngực mình. Đêm yên tĩnh cái âm thanh đó càng làm cho đêm thêm yên tĩnh. Đêm cô độc lại nhờ cái tiếng đó làm cho bớt cô độc đi. Có kẻ đang trắng đêm như mình.

Nãy chạy xe đuổi trăng thấy trăng tròn vạnh sáng rỡ, nhưng tôi lại đang lọt trên mặt tối của trăng. Nơi này không ai thấy.

Những 2 giờ sáng tôi để nghĩ mông lung. Làm thế nào mà cả vạn kiếp người đều có thể vận hành cùng một lúc? Làm sao mà có những thứ như tôi? Vì sao mà tôi không ngủ được như bao người?

“Mà mảnh trăng cũng điên rồi em ạ
Bỗng dưng sao rơi xuống đáy hố sâu?
Chớ nói cười, hãy lắng nghe xem đã
Có rơi chăng trong đáy của hồn đau!

Đứng đấy nhé, cho anh lên cung Quảng
Bảo cô Hằng: Điện ngọc rộng khôn cùng
Sao không đi, vào chi trong mây trắng
Cho ánh mờ bao phủ cả không trung?”

Thơ Chế Lan Viên đúng là để đọc lúc 2 giờ sáng. Đọc đến phát khóc luôn.
Đoạn trên là trích từ “Trăng điên”, có một đoạn trong “Tắm trăng” cũng hay lắm mà không muốn trích ra.

Dù sao thì lòng tôi cũng tỏ lâu rồi. Một ngày tôi sống cũng trắc trở như bao người, chỉ là tôi cố gắng yêu thương lấy những trắc trở đấy thôi. Vì muốn viết được những thứ như thể đem đặt vào lòng thế giới một cái gối êm. Đêm về ngủ ngon sáng lên kiên cường. Nhưng cũng có những ngày này khi mà cái mệt nó nuốt lấy, ngày này tôi viết cho nỗi buồn.



Leave a comment