
Tôi biết thời gian một năm đã qua đi là khi thấy nắng một lần nữa lại xẻ xuyên tán lá phổ xuống đường vào mùa thu trên Phan Đình Phùng. Tôi dùng một năm để hiểu ra vì sao mùa hè không nhìn được thớ nắng ấy mà chỉ có mùa thu. Vì mùa hè sương tan sớm, nắng không kịp đọng trên lớp hơi đó để mà cho mắt người nhìn ra. Một năm nay tôi ngộ ra điều này.
Hay khi tôi mới phát hiện ban nãy khi trên đường về nhà. Trăng sáng một nửa. Tôi nhận ra mình đã thôi không dành những lời cầu nguyện với một thực thể tù mù bất định, tôi cầu nguyện với mặt trăng.
Tôi cầu: “Xin trăng cho tôi thêm sức mạnh.”
Vì trăng trông cho tôi những đêm trắng, rọi cho tôi những ngày đèn ngõ không bật, hay ru cho tôi những tối lồng ngực nức lên tức tưởi. Dù cho tôi quên mất trăng, trăng vẫn ở đấy. Giống như tôi ngóng trăng ngày mây dày che phủ, như tôi xem trăng khuyết trăng tàn, thưởng trăng tròn trăng vẹn.
Tôi có phải là Hoàng tử Bé không?
Một năm này tôi chỉ biết thêm có bây nhiêu đó.

Leave a comment