Mind's Universe

Đã về. Đã tới. Bây giờ. Ở đây. Vững chãi. Thảnh thơi. Quay về. Nương tựa.


Cục đất có cỏ bốn lá

Tôi là một con cá hồi chết dọc đường quay lại với nguồn cội. Trong bộ óc và trái tim của tôi khi đó vẫn kịp tràn đầy lý tưởng về vùng nước cũ.

Đáng lẽ ra tôi nên ẩn những bài viết này khỏi dòng thời gian được định hình qua những lần chạm ngón tay vào màn hình của cậu. Vì những thứ này gợi lại quá nhiều buồn bã.
Tôi từng là một cục đất cằn, được cậu tưới cho một vốc nước sông, rồi ôm mộng được làm một bờ phù sa bên dòng sông cái. Trong khi ôm cái mộng đó, trên cục đất là tôi mọc lên một đám cỏ bốn lá. Tôi thấy chúng nó xinh đẹp, tôi thấy yêu quý chúng nó, tôi thấy mình có ích.

Trong khi đó, đấng cứu thế của tôi là cậu vì quá nhẹ so với cuộc đời, cho nên đã tự đeo lên mình những chiếc túi. Chiếc túi đồng tiền, chiếc túi quyền lực, chiếc túi tham vọng,… rất nhiều chiếc túi. Những chiếc túi giúp cậu đủ nặng để chạm đất. Đấng cứu thế đã thôi cất cánh bay, và không còn tưới nước cho một ụ đất nào khác nữa.

Đây không phải là một câu chuyện tình yêu, đây chỉ là câu chuyện của một kẻ theo chủ nghĩa lãng mạn và một người theo chủ nghĩa hiện thực. Ai cũng khó sống. Vì chúng ta đều là cá hồi. Tôi là một con cá hồi chết dọc đường quay lại với nguồn cội. Trong bộ óc và trái tim của tôi khi đó vẫn kịp tràn đầy lý tưởng về vùng nước cũ.

Tôi biết trong cậu vẫn còn một nhà thơ, hoặc một nhà văn. Câu hỏi bây giờ là, cậu đã để nhà thơ trong mình chết chưa?



Leave a comment