
Dạo này tôi hay nghĩ
về một cốc rượu lúc nửa đêm.
Một chút mông lung khi tôi nuốt xuống
những giọt cuối
Nhai nốt viên đá nhỏ
rồi leo lên giường.
Thật lười nhác, thật thoải mái.
Ánh đèn vàng trầm xuống
Rồi không khí chậm lại
Có tiếng nói trong đầu
giục
Viết đi!
Tôi ngơ ngẩn cầm bút
Thế là chữ chảy trôi.
Tôi hỏi
vì sao nó chỉ tới
khi có một chút rượu?
Nó bảo,
nó đâu tới vì rượu,
nó tới vì tôi thiết tha nó tới.
Vậy là lần sau sẽ không cần rượu nữa
Tôi chỉ cần thật lòng tha thiết mà thôi.

Leave a comment