
Nay biết ơn vì trời có nắng
tôi được ngồi phơi nắng cả buổi chiều.
Tôi dành nửa buổi chiều để buồn
nửa buổi chiều để hít thở.
Ngày chia làm tư
Chỉ có một góc phần tư dành cho mình.
Góc phần tư ấy là nửa buổi tối ngồi khóc
Nửa buổi còn lại để làm.
Có người nói với tôi
cuộc sống này sẽ không cho mày thời gian
đọc, không cho mày thời gian nghĩ, không
cho mày thời gian chất chứa một lý tưởng
Tôi đã lo sợ điều đó
Nhưng khi nắng rọi
tôi thấy chừng nào mình còn đấu tranh giữa
lý tưởng và những khó khăn
là tôi vẫn còn hy vọng.
*Bài thơ này được viết sau “Ngẫm gì khi vừa vuột mất một suy ngẫm” khoảng 2 tuần. Ngày đông hiếm khi nắng lên sáng chói. Và hóa ra đây luôn là cách để tôi kết nối lại với cảm hứng trong mình.

Leave a comment