
Ôi quên câu chuyện mình chưa nói hết
Thế mà mình đã kịp đem chia
Cho cái lá khô, ai thèm quét
Cho cái ghế phơi, ai thèm ngồi
Cho cái lớp bụi không ai phủi
Cho cái rẻ lau không còn dùng
Cho cái áo mưa rách một miếng
Cho cái đôi giày hở mũi chân
“Có những thứ cứ phải như bụi”
Thấy khô cong và trông trơ trụi
Vẫn câu chuyện mình chưa nói hết
Cầm cho cậu vì muốn đem chia.

Leave a comment