
Các ông biết tôi từ khi tôi còn trắng ởn
Da còn trắng ởn, bộ não cũng trắng ởn
Người không tí mực, chưa từng biết cực
Các ông biết tôi cái lúc tôi đục ngầu
Bộ não đục ngầu và đôi mắt tôi đục ngầu
Biết thế nào là rầu và cũng từng ước vọng nhà lầu
Các ông biết tôi vào lúc tôi không còn kiêu
Tôi thích đánh liều, tôi thấy biết điều
Tôi thấy mình có nhiều, nói thật không điêu
Tôi thấy biết yêu (vạn vật)
1 2 3 4 5 6 7 vết mực chứ bao nhiêu
Các ông biết tôi khi tôi biết thế nào là cực
Nhưng không bực
Thỉnh thoảng lại còn đi ăn trực
Và lại thêm nhiều vết mực
Tất cả đều là tôi đấy
Có một thôi đấy, chứ bao nhiêu?

Leave a comment