-
Cục đất có cỏ bốn lá
Đáng lẽ ra tôi nên ẩn những bài viết này khỏi dòng thời gian được định hình qua những lần chạm ngón tay vào màn hình của cậu. Vì những thứ này gợi lại quá nhiều buồn bã.Tôi từng là một cục đất cằn, được cậu tưới cho một vốc nước sông, rồi ôm mộng… Continue reading
-
Say nỗi buồn
Người đối mặt với ly rượuTôi hỏingười tìm gìNgười gật, tìm một liều tỉnhTôi hỏi người nhìn gìNgười thưa, nhìn một nỗi buồn. Nhiều nỗi buồn ấm nóngẤm từ dạ dày rồi nóng lên timNỗi tỉnh. Nỗi sayBiết đâu người ta chẳng say rượuTôi chẳng say rượuMà say nỗi buồn. Nếu tôi cũng có một… Continue reading
-
Có tí men
Có điều gì giữa thứ năm và thứ sáu?Có điều gì giữa ngày rồi đêm?Có người.Có người không biết nay là thứ năm, hay thứ sáu, vì nay rất có thể là thứ bảy, mà cũng có thể là thứ tư, Nếu như một ngôi sao quay ngược. Cậu hỏi có thể chạm vào những… Continue reading
-
Buồn hơn tôi
Hầu hết tất cả các bài vănTôi thường cố gắng viết cho đủNhưng nay tôi dừng lại ở giữaVì biết đâu người buồn hơn tôi Continue reading
-
Cà phê Đợi
Chị bán cafe ở Đợi làm tôi nghĩ đến “Cây hoa anh đào của kẻ thù” của Vương Định Quốc. Trong tác phẩm, tác giả có viết một câu: “Biển mà Thu Tử không nhìn thấy có còn là biển không?” Câu này nằm trong lòng tôi rất lâu rất lâu vì ý niệm tượng… Continue reading
-
Mùa đông và giấc mộng
Sáng qua thức dậy khi những giấc mộng đã ngập ngụa trong căn phòng. Thấy may khi giấc mộng cuối là một giấc mộng không vui. Vì nếu nó vui, tôi sợ sẽ ôm mộng mà ngủ đến hết ngày. Kẻ chỉ ôm mộng mà không làm thì kẻ đó chỉ đang tự giết chết… Continue reading
-
Một năm này
Tôi biết thời gian một năm đã qua đi là khi thấy nắng một lần nữa lại xẻ xuyên tán lá phổ xuống đường vào mùa thu trên Phan Đình Phùng. Tôi dùng một năm để hiểu ra vì sao mùa hè không nhìn được thớ nắng ấy mà chỉ có mùa thu. Vì mùa… Continue reading
-
Khi ngại đem cho người ta một lời hứa, tôi thêm chữ “mong”
– Sau này không gặp lại nữa đừng quên tôi.– Mong là không. Khi ngại đem cho người ta một lời hứa, tôi thêm chữ “mong”. Trong chữ “mong” này có sự chấp nhận điều không muốn có thể đến, có sự tiếc nuối, nhưng vừa đủ để lại trong lòng hai bên hy vọng.… Continue reading
-
Giả sử là 2 giờ sáng
Đọc ở đâu đó bảo rằng một nhà thơ nên đọc vào lúc 2 giờ sáng là Chế Lan Viên. Dạo này tôi không thức khuya. Cùng lắm 12 giờ là ngủ say rồi. Hôm nay sẽ tịnh tiến qua thời gian một chút, giả sử như bây giờ là 2 giờ sáng. Ngõ tôi… Continue reading
-
Thành phố chứa gì
Thành phố này ban đêmai cũng được khócNhưng người ta không bảo nhau mà đều biếtphải vắt cho cạn nỗi buồn khi sáng lên.Rồi không đem phơi mà họ đem ủỦ thành vò rượu đêm lại đem ra. Thành phố này tính có hai loạiVạn người ôm giấc mộng và những kẻ điên.Nhưng như tôi… Continue reading
