
Tôi không biết vì sao hôm nay bia có vị ngọt
Và tôi muốn thêm một (vài) lon nữa
Nhưng Sandman kịp chạm vào vai trước khi tôi có ý định
Và như một hệ quả, tôi thấy mình ngủ rồi
Đèn sưởi quên chưa tắt
Cũng may đã kịp hẹn giờ
Và thêm một tiếng là mặt trời tắt ngấm.
Tâm trí này lởn vởn như một kẻ hèn
Chạm vào mọi thứ ngoại trừ thực tại
Có khi tôi ngừng viết cũng nên!
Nhưng tôi sẽ lại tự hỏi
Liệu làm thế có khiến ông tự hào về tôi?
Tôi vừa để vuột mất một suy ngẫm
Không lấy lại được làm tôi thấy buồn khổ
Nhưng nếu mình quay lưng đi ngược,
Liệu quá khứ có bớt trôi nhanh không?
Và thực tại có bớt huyễn hoặc như tương lai không?
*Bài thơ này được viết vào tháng 12/2020 (đó là lí do vì sao trong bài thơ xuất hiện “đèn sưởi”), thời điểm tôi bắt đầu tự chất vấn về điều mình đang làm, giống như những lần quyết định từ bỏ cái cũ để đến với cái mới trước đó. Tôi không biết điều đó có đúng hay không, vì thế tôi nghĩ rất nhiều về thất bại trong quá khứ và vô cùng e sợ trước tương lai.

Leave a reply to Vẫn còn hy vọng – Mind's Universe Cancel reply